Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

3 Cách Giảm Cân Hiệu Trong 1 Tháng Quả Nhất

Với những cách giảm cân hiệu quả nhất được truyền miệng từ đời này sang đời khác của ông bà ta, nó như là vị thuốc thần giúp bạn mau chóng lấy lại vóc dáng cân đối, phòng tránh bệnh tật, an toàn và hiệu quả cao.
Mẹo Giảm Cân sẽ giới thiệu đến các bạn 3 cách giảm cân hiệu quả nhất trong 1 tháng được nhiều người đánh giá cao nhất hiện nay.
1. Cách giảm cân hiệu quả nhất bằng mật ong
Mật ong có chứa vitamin, khoáng chất và a-xít amino. Tất cả những yếu tố này đều có tác dụng kích thích quá trình trao đổi chất béo và Cholesterol, chống sét giúp duy trì trọng lượng cơ thể và ngăn ngừa béo phì. Vì thế cách giảm cân bằng mật ong luôn là sự lựa chọn hàng đầu với người cần giảm cân.
Mật ong là một chất chống vi trùng hiệu quả, rất có lợi cho toàn bộ đường ruột. Lượng en-zim hiện hữu trong mật ong có thể sản sinh ra một lượng nhỏ ô-xi già hy-đrô, có thể giúp trị viêm dạ dày.
+ Kết hợp mật ong và chanh:
Pha 1-2 thìa mật ong với 1 thìa nước ép chanh vào một ly nước ấm sau khi thức dậy. Việc uống hỗn hợp này mỗi ngày sẽ giúp lọc sạch đường ruột, giảm béo.
Có thể thấy rẳng, có nhiều cách giảm cân hiệu quả nhất từ các loại thảo dược mà không cần dùng đến thuốc Tây mà đem lại hiệu quả tốt.
            + Kết hợp mật ong và bột quế:
Bột quế  giúp ổn định lượng đường trong máu và gia tăng quá trình chuyển hóa glucose. Vì lượng đường trong máu cao có thể dẫn đến việc gia tăng lượng chất béo tích tụ, bột quế  giúp ngăn chặn điều này. Bột quế còn giúp cải thiện chức năng insulin. Vì vậy mà bạn có thể giảm cân.
Cách thực hiện:
  • Cho bột quế vào trong một cái tô.
  • Đun sôi một cốc nước.
  • Rót nước nóng lên trên bột quế.
  • Ngâm khoảng 15 phút.
  • Cho mật ong vào khi nước đã nguội (không nên cho mật ong vào nước nóng vì nó phá hủy các en-zim có trong mật ong tươi).
  • Bạn nên uống 2 lần trong 1 ngày khi bụng đói. Lúc sáng bạn thức dậy và tối trước khi đi ngủ, bạn sẽ thấy tràn đầy năng lượng.
2. Cách giảm cân hiệu quả nhất bằng nước ép bưởi
Một nghiên cứu của trường Đại học California (Mỹ) đã chỉ ra cách giảm cân hiệu quả nhất bằng uống nước ép bưởi khi ăn thực phẩm có nhiều chất béo sẽ làm giảm sự tăng cân tới 20%.
Chế độ ăn uống với nước ép bưởi còn được gọi là chế độ ăn uống Hollywood vì nó được những người nổi tiếng áp dụng, trong đó có ca sĩ Kylie Minogue. thi công chống sét Chế độ ăn uống này rất dễ thực hiện, đó là ăn bưởi hoặc uống nước ép bưởi trong mỗi bữa ăn để cắt giảm lượng calo hấp thụ vào cơ thể.
Cách thực hiện:
  • Chọn quả mọng nước.
  • Đem gọt vỏ, tách múi, bỏ hạt.
  • Cho vào máy ép lấy nước.
  • Nước bưởi ép cho thêm một chút muối tinh để tăng thêm vị đậm và thêm đường tùy khẩu vị của từng người.
  • Nước ép Bưởi uống sẽ ngon hơn nếu được để lạnh.
  • 2 ly nước ép bưởi cho mỗi ngày, led ma trận P10 Full sẽ giúp bạn mau lấy lại vóc dáng thon gọn và an toàn tuyệt đối.
3. Cách giảm cân hiệu quả nhất bằng nước ép cà chua
Theo các chuyên gia, giảm cân bằng các loại hoa quả rất tốt vì chúng cung cấp dinh dưỡng và vitamin cần thiết cho cơ thể, bạn không còn phải lo thiếu chất và sạm da khi sử dụng phương pháp này.
Đặc biệt các loại quả giàu vitamin và ít chất ngọt, mạch điều khiển led ma trận chất béo như cà chua thì giúp bạn giảm cân nhanh chóng cũng là điều dễ hiểu.z
  • Cà chua cho vào nước sôi chần 2 phút.
  • sau đó có thể dễ dàng bóc vỏ bỏ đi.z
  • Thái nhỏ cà chua cho vào một cái bát.
  • Trộn cà chua với sữa rồi cho vào máy xay sinh tố.
Rót ra ly dùng ngay. Nước cà chua tươi từ những nguyên liệu tự nhiên, đơn giản và dễ làm, hương vị ngọt, chua dìu dịu.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

Truyện Tình Yêu: Nụ Hôn Khắc Trên Mặt Bàn Cũ

Truyện Tình Yêu: Có người nói, hầu như mọi mối tình đầu đều dang dở, tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi làm sao có thể hạnh phúc hơn.
Vào đại học, màu trời như xanh hơn. Ngoài cửa sổ ký túc là con phố rợp những hàng Ngân Hạnh, những chiếc lá vàng sớm mai rơi nhiều trên ban công. Ngày ấy tôi mười tám, thường ngồi ngoài ban công xem sách, tôi yêu Ngân Hạnh và màu váy thiên thanh.

Thường cùng bạn ra siêu thị bên ngoài mua ô mai khô đựng trong những túi giấy sặc sỡ và sữa tươi 950ml, Truyện Tình Yêu rồi vừa ăn kem vừa đá những chiếc lá vàng, đi trên con phố vừa chớm lên màu chiều. Bởi tôi quyết định làm một người người nhàn tản, nên sống những ngày tháng sinh viên rảnh rang, sao lòng đôi lúc lại dâng lên những ưu buồn không tên.
Bởi những nỗi niềm trong lòng, tôi đã thích một người. Tôi cũng không biết vì sao lại để ý đến anh ấy, chẳng qua có một thời gian, tôi hay gặp anh, thấy anh vô tâm đi lướt qua bên tôi, hoặc cả hai cùng xuất hiện ở đâu, tôi đều trở nên cuống quýt hồi hộp.
 Ngồi trong phòng đọc thư viện, nhìn thẳng lên lại thấy anh! Đôi mắt sáng kia không trìu mến nhưng lại rất đẹp, tôi biết rằng đàn ông không cần lấy lòng người bằng gương mặt đẹp, nhưng tôi thật sự bị gương mặt anh chinh phục. Đôi mắt ấy, có thể nhìn sâu vào một người, không chớp mắt, con ngươi đen nồng nàn, lòng trắng lại lạnh lẽo, hàng mi mang một vẻ bối rối, anh thật lạ lùng. Tôi thích anh.
Buổi chiều ngày 25/4/1997, tôi ngồi trên ban công, bỗng dưng tôi thấy anh đi qua phía dưới, anh mặc một chiếc T-shirt đen, mũ lưỡi trai đội ngược. Tay anh ôm quả bóng, như một cậu bé càn quấy đi thong thả về sân bóng rổ phía xa. Váy xanh tôi gió lất phất, trái tim tôi tan ra xao xuyến.
Tôi chạy ra sân bóng rổ, đứng từ xa xem anh chơi bóng cùng mọi người. Họ đều là con trai, có mấy người để ý thấy tôi, liều nói gì đó với nhau, tất cả đều nhìn tôi, anh cũng mấy lần ngoái nhìn, nhưng không bộc lộ gì.
Họ không nói gì nữa, chỉ chăm chú đánh bóng, tôi bỗng dưng thấy mình vừa quê vừa ngốc, đành bỏ về.
Tôi quyết định quên anh. Nhưng chớp mắt duyên may gặp gỡ lại đến, lúc khai mạc Đại hội thể thao, tôi lại nhìn thấy anh trong áo T – shirt đen và chiếc mũ lưỡi trai đội ngược, đi như cậu bé càn quấy, vẻ phớt đời. Truyện Tình Yêu Hôm đó tôi đi cùng bạn thân, tôi nói cho bạn biết anh là chàng trai tôi thích.
Nó nhìn anh, rồi nói với tôi: “Xem ra không phải người tốt!”. Tôi đáp: “Ừ!”. Chúng tôi đi theo anh tới vị trí lớp anh, lần này tôi thấy rõ, anh học khoa Công nghệ thông tin, trên tôi một khoá.
Từ lúc đó tôi rất có cảm tình với những sinh viên khoa Công nghệ thông tin, gặp họ tôi đều mỉm cười, đúng là yêu ai yêu cả đường đi, mà cũng thường tự sửa sang lời nói cử chỉ của chính mình, tôi muốn cho dù lúc nào gặp anh, đều để anh thấy một tôi hoàn hảo. Tôi còn tưởng tượng ra rất nhiều tình huống được gặp anh, như tôi ôm sách đi từ lớp ra, anh bỗng đâm sầm vào tôi; hoặc một hôm tôi mặc tấm váy xinh đẹp, anh để ý nhìn tôi; hay là, tôi bị xe đâm phải, anh tình cờ ngang qua.
Nhưng những điều tôi tưởng tượng đều chẳng xảy ra. Và chúng tôi gặp nhau rất đơn giản. Hôm đó tôi lại nhìn thấy anh trên thư viện, hai chúng tôi chỉ cách nhau một chiếc bàn gỗ, tôi liền viết một mẩu giấy, và cũng chả viết bay bướm gì, chỉ có tên tôi, nói tôi muốn làm bạn gái anh. Tôi không dám nhìn anh, cúi gằm mặt trên sách.
Sau đó, khi tôi ngẩng đầu lên, anh đã đi rồi, lúc đó tôi vô cùng hối hận. Dư vị của việc bị cự tuyệt là một phút giây thậm chí thèm chết, tôi gục xuống chiếc bàn, muốn khóc nhưng không thể khóc.
Trời đã rất tối, tôi mới rời thư viện, cả người như thể bị mưa đổ, nỗi rã rời không thể so sánh. Song, khi tôi bước ra cổng, tôi thấy anh đang ngồi trên bậc thềm, anh quay người lại, nhìn thấy tôi, nói: “Đồ ngốc!”. Tôi sung sướng tới suýt nữa thì nhảy lên, rồi anh nắm tay tôi, đưa tôi về cổng ký túc; Sau đó anh đòi xem thẻ thư viện của tôi, bóc tấm hình 2×3 trên thẻ cất vào túi, rồi đi.
Chúng tôi hẹn hò, tôi cố ý mặc tấm váy mới, mua chỉ để mặc gặp anh, tôi nghĩ anh hẳn cũng cảm thấy vì sao tôi trân trọng thế mặc đến nơi hò hẹn. Anh cười. Chúng tôi đi dạo quanh quẩn, khi về anh đưa tôi những thứ tôi đã nhắc, như sách trinh thám, ảnh của anh, bài hát của Trương Sở, tất cả anh đều mang cho tôi.
Tôi phải cùng cả khoa đi khảo sát ở Thừa Đức gấp, tôi suốt ngày suốt đêm nhớ anh. Tới một thành phố lạ, nhìn thấy gì hay tôi chỉ muốn mua tặng anh, dường như mỗi tình ca đều đang hát về chúng tôi. Mua được Trái Không Hoa (trái Vả), lớp thịt quả đầy ngọt vô cùng này lại có vẻ ngoài xấu xí, có vô số những cái hạt li ti bé xíu. Khi tôi về, cùng anh vừa xem phim vừa ăn trái Vả, ăn nhiều đến mức cả hai vừa vui sướng vừa hơi khó chịu, phải đây là dư vị mối tình đầu chăng. Trên đường về, đi qua một gốc hoè đại thụ, chúng tôi nhìn nhau, mắt anh lại có ánh nhìn lạnh lạnh, nhưng bỗng tôi cười phá lên, nghĩ hai đứa miệng đầy hạt vả, làm sao hôn đây… Và tôi quay đầu đi.
Tôi hỏi anh: “Âu Dương Tân, anh có yêu em không…”. Anh nói: “Không biết, không rõ.” Anh chỉ nhìn tôi mỉm cười.
Rồi một ngày, anh đến tìm tôi nói, người yêu anh đã quay lại rồi, anh và cô ấy lại bên nhau. Khi đó, tôi đứng trước anh, hoàn toàn không được như cac cô gái trong phim, nhã nhặn cho anh một cái tát, tôi giận dữ nhặt hòn đó dưới đất đánh anh. Ngực anh bị đập trúng, nhưng anh không nói một lời, chỉ im lặng bỏ đi, còn tôi thì đau đớn khóc than bao nhiêu vết thương.
Tôi lại quay về cuộc sống nhàn tản giảng đường. Anh không để tôi gặp anh lần nào, vâng, còn cần gặp nhau để làm gì nữa, người con trai như anh, đáng lẽ tôi nên đoán ra từ trước, làm sao có thể cả đời chỉ có một cô gái… Cái tôi cần là một tình yêu dài lâu ấm áp, ngược hẳn với những gì anh mang tới. Buổi chiều đó tôi ngồi trên ban công đọc sách, bỗng nước mắt lăn xuống, thời gian trôi quá nhanh, anh đã tốt nghiệp rồi.
Đang là những ngày sinh viên tốt nghiệp rời trường, trong ký túc rất hỗn loạn, có người khóc than, có người ăn uống, có người tự ôn tập, vào tối đó, anh bỗng nhiên xuất hiện, phòng ký túc chỉ còn lại mỗi mình tôi, anh đẩy cửa bước vào, không nói một câu nào, chỉ kéo tôi ra đi.
Chúng tôi đi đến gốc hoè cổ thụ gần rạp chiếu phim, anh đẩy tôi dựa vào cây, rồi nói, Trăn Sinh, anh muốn hôn em. Tôi không giãy dụa, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, hỏi anh một câu: “Âu Dương Tân, anh có yêu em không…”. Lúc đó tôi mới phát hiện, hoá ra tôi đã vẫn thầm lặng yêu anh. Hơi thở anh sát trên gương mặt tôi, gần ngay sát tôi, rồi bỗng xa ra. Anh đã dời tôi, không đáp lại tôi, chỉ nói: “Em ngốc quá!”.
Sau lần ấy tôi nghĩ trái tim tôi đã chết, tôi bỗng nhiên phân tích rạch ròi mối quan hệ của tôi và anh, tôi chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi khi anh cô đơn, anh cũng chỉ đùa giỡn tôi mà thôi.
Nghĩ thế, rồi tôi cũng đến ngày tốt nghiệp, tôi cũng có bạn trai, con trai hiệu trưởng, vì anh ấy thích tôi, và bố anh muốn, nên chúng tôi đều ở lại trường, mà cũng rất nhanh sẽ cưới nhau, về ở căn nhà nhỏ giữa vườn hoa bốn phòng một phòng khách.
Cuộc sống của tôi bình yên phẳng lặng, chỉ mỗi thứ hai đến lớp điểm danh sinh viên, chỉ gạch bút đỏ dưới tên sinh viên vắng mặt, cũng không nghĩ cách chỉnh đốn các em như những giáo viên trợ giảng khác, tôi nổi tiếng là một giáo viên hiền lành, sinh viên rất quý tôi.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt, lại một lứa sinh viên mới, ngày đại hội khai giảng của khoa, tôi đột ngột thấy ba chữ tên Âu Dương Quyền giữa rất nhiều tên người, khi tôi điểm danh đến, em đứng lên, tôi cũng đứng lặng người.
Tất nhiên em không phải là bản sao của Âu Dương Tân, Quyền là Quyền, một cậu sinh viên hoạt bát đáng mến, là một người có họ hàng xa với Âu Dương Tân. Cậu cho tôi biết Âu Dương Tân hiện đang sống rất hạnh phúc.
Tôi qua Quyền hỏi thăm được tình hình của Âu Dương Tân như thế, tôi biết tôi làm thế này là không đúng, nhưng tôi không thể kiềm lòng, về sau trong lúc đi công tác, tôi đã về quê anh.
Tôi theo địa chỉ mà Quyền cho, đến cơ quan Âu Dương Tân. Thấy tôi, nhìn tôi cười, anh bước từ văn phòng ra, mặt trời sáng lên trên vai anh, chỉ có điều chúng tôi không biết nói gì, rồi anh mời tôi về nhà ăn cơm.
Họ đã có một đứa con, cuộc sống êm ái. Vợ anh rõ ràng không biết gì về ngày xưa của tôi và Âu Dương Tân, rất nhiệt tình đón khách. Ăn cơm xong, tôi đến lúc phải đi rồi, nhưng, một câu nói một nụ hôn của bao nhiêu năm trước tôi mong mỏi, cuối cùng tôi đã không có được.
Có những lúc tôi rất bướng bỉnh, và tôi muốn anh tiễn tôi. Dọc đường về, tôi hỏi anh: “Âu Dương Tân, anh rốt cuộc có yêu em không… Vì sao anh lại trở nên như thế này…”.
Anh trở nên luống cuống, nói: “Em muốn anh nói gì đây, hồi sinh viên, anh đã lỡ làm người ta to bụng rồi, anh phải gánh trách nhiệm của mình. Cả đời anh chỉ yêu một mình cô ấy, anh đã quyết rồi. Anh chưa bao giờ yêu em!”
Chúng tôi lãnh đạm chia tay nhau như thế. Sau khi trở về, tôi bắt đầu chuẩn bị cho lễ cưới của mình.
Có người nói, hầu như mọi mối tình đầu đều dang dở, tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi làm sao có thể hạnh phúc hơn.
Đó là tháng 3 năm 2000, một buổi chiều mùa xuân, trường tổng vệ sinh, khi tôi đi qua lớp, các em sinh viên năm một bỗng gọi to tên tôi, các em kéo tôi lại trước một chiếc bàn học cũ, đó là một chiếc bàn học gỗ rất cũ kỹ, kê ở hàng cuối lớp, đã bị mọt gặm tơi tả, nhưng chữ khắc trên mặt bàn vẫn rõ ràng, tôi nhìn thấy tên tôi, và những nét chữ xiêu vẹo:
“Trăn Sinh, hy vọng em mãi mãi không bao giờ nhìn thấy những dòng này, nếu em đọc được, anh sẽ không bao giờ có thể cầm lòng sống tiếp quãng đời còn lại. Anh yêu em. Làm sao anh lại không yêu em cho được. Anh chỉ hối hận vì đã phạm sai lầm, sự trừng phạt nó mang lại là làm anh vĩnh viễn không thể hôn người anh thật lòng yêu, cũng không được sống bên người ấy.”
Phía dưới, có một dấu môi hôn, khắc lên trên một dấu môi khác vẽ bằng bút bi đỏ.
Sinh viên vỗ tay ồn lên, tôi mỉm cười trước thiện ý của các bạn trẻ, “Đây là trò đùa ác của ai đây nhỉ! “. Tôi nói.
Nhưng quay đi nước mắt bỗng dưng rơi…
Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Truyện Tình Yêu: Níu Giữ Những Sắc Màu Bay Đi

Truyện Tình Yêu: Em không thể lơ lửng như quả bóng mãi thế được. Em đã cố rất nhiều, gắng rất nhiều để chạm tới lòng anh, nhưng em kiệt sức rồi.
Em phải rơi xuống đất thôi…
– Đồ uống của quý khách đây ạ.
My bưng khay đựng hai tách mocha đá tới cho khách, khẽ cúi người chào rồi quay lưng lại, vừa đi vừa xoa mạnh lòng bàn tay. Truyện Tình Yêu Những ngày gần đây, thời tiết đột ngột chuyển lạnh, vậy mà chẳng hiểu tại sao, đã 11 rưỡi rồi mà quán cà phê của My vẫn còn khách lui tới.
 – Tao cũng muốn được đi chơi như họ. Sao chúng mình phải khổ thế mày nhỉ?

Thư đứng bên cạnh, ánh mắt dõi theo nhóm bạn ba người đang bước từng bước lên cầu thang gỗ. Đến khi bóng dáng họ khuất dần qua tấm sàn tầng ba, Thư mới cúi đầu tỉ mẩn đếm lại số tiền thu được trong ngày. Giai điệu du dương của “The Christmas Song” vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên những chiếc cốc treo ngược như những vầng hào quang tí hon. My bước ra khỏi quầy, tiến tới tấm cửa kính lớn trước mặt, giơ tay cậy cậy những mảng sơn trang trí còn đang dính chặt trên đó.
– Ngày nào cũng nhìn thế gian rồi than vãn với bản thân rằng, “Tại sao mình lại phải như thế này? Tại sao mình lại không được như thế kia?” trong khi đã biết thừa câu trả lời, chính là thói làm nũng với đời của con người. Truyện Tình Yêu Lạm dụng thói này quá cũng không tốt đâu.
Thư nhún vai, khẽ bĩu môi. Nhìn bạn mình vẫn cặm cụi cậy từng mảng sơn trên kính, lau lau phủi phủi, miệng buông ra một câu rất “chẳng liên quan” rồi chẳng thèm ngoảnh mặt lại nhìn mình lấy một cái, Thư chỉ biết thở dài rồi đếm lại xấp tiền trên tay. My và Thư là hai cô gái kì quặc. Vốn đang có công ăn việc làm ổn định, họ không chịu yên vị hưởng thụ mà hò nhau mở thêm một quán cà phê nằm đối diện với một con phố lớn. Những lúc rảnh rang, My và Thư lại tới quán, phục vụ bưng bê như những nhân viên bình thường. Đôi khi Thư thấy, mình và My đúng là những kẻ dở hơi. Họ mua việc vào người chẳng phải để kiếm tiền mà để “kiếm thêm những nỗi buồn dư lắng vốn không có khoảng trống”. Buồn cũng là một nhu cầu thiết yếu làm trọn vẹn cảm xúc mà, cứ cố vui mãi sao đặng.
My hà hơi lên tấm kính, dùng móng tay khẽ gẩy lớp sơn mỏng lên. Ngoài đường vắng tanh, chỉ có anh bảo vệ của quán đang ngồi ở bên kia đường, run run bên cạnh vài chiếc xe của khách, làn khói thuốc mờ mờ, trăng trắng như bọc sương bao quanh gương mặt sạm vuông của anh.
Rồi My vô thức đưa mắt vọng lên mớ dây điện chẳng chịt phía trên đầu anh bảo vệ.
Ngừng động tác.
My lặng im, đôi mắt dừng lại ở một quả bóng tròn bị mắc kẹt trên dây điện.
Quả bóng ấy vẫn còn ở đó.
Tay cầm giẻ kì thật mạnh, thật nhanh trên nền kính mờ đục vì hơi nước, đôi môi My khẽ mím lại. Chuông tin nhắn vang lên, My chẳng buồn lôi ra mà vẫn tiếp tục công việc của mình.
Bên kia mặt kính, gió đông đang khò khè rít từng hơi mạnh.
Muộn lắm rồi, phải khẩn trương lên thôi.
– My này.
– Hả?
– Liệu có phải tao quá nhỏ nhen và hèn mọn không?
– Là sao, tao không hiểu?
– Tao đi ghen tị với bạn thân nhất của mình, liệu tao có phải đang quá nhỏ nhen không?
– Mày thử nói xem?
– Có nhiều lúc tao trộm nghĩ, nếu như anh ấy biết tình cảm của tao trước khi gặp Vy, liệu anh ấy có yêu tao không? Tao đã nghĩ rất nhiều, đã cho rằng mình hẳn phải có một vị trí nào đó trong tim anh ý, chỉ là tao chậm chân thôi. Truyện Tình Yêu Tao đã cho mình cái quyền ngộ nhận đầy ấu trĩ ấy. Để rồi, cái bức tường niềm tin tao chồng bằng gạch vụn đó, lại đổ sầm xuống, làm tao mỏi nhừ, làm tao xây xước và tê dại mày ạ… Tao nhầm, mày ạ… 7 năm qua, tao vẫn luôn nhầm, mày ạ…
Thư say.
Cô ấy say, vậy mà hai hốc mắt vẫn khô đặc, tựa như đã cạn ráo nước mắt từ lâu. Dù cho trong lòng chất chứa bao tâm sự, Thư cũng không bao giờ, hoặc ít nhất, là chưa bao giờ khóc trước mặt My. Đối với Thư, vị đắng của tình trộn lẫn với vị cay của hơi men chỉ là một trải nghiệm mà ai cũng nên có một lần ở đời.
– Trông cái Vy hạnh phúc lắm mày ạ. Còn tao, tao thấy tao hèn lắm mày ạ. Tao vừa cảm thấy vui cho nó, vừa cảm thấy ghen tị với nó, ghen tới mức ứa nước mắt. Ha ha… Quái lạ, cuộc đời này quái lạ quá…
My thở dài. Cô nắm chặt lấy tay Thư mà lòng không khỏi nhói đau. Thư vẫn tiếp tục nói những điều chẳng đầu, chẳng cuối bằng cái giọng khản đặc, nghẹn bứ nước mắt nơi cuống họng.
– Họ sắp đính hôn rồi.
Thư khẽ cười, đôi mắt dán chặt vào tấm bảng “Close” trước mắt. Cô quen anh, thích anh từ những năm đầu cấp 3, cho đến tận hôm nay, mối tình đơn phương này cũng đã gần 7 năm rồi. Thư thấy đèn đường ngoài kia như nhòe đi, hòa trộn thành bức tranh sặc sỡ với những mảng màu ấm áp, lung linh. Những quả bóng ánh sáng, chen chúc nhau chật chội, thả lềnh bềnh, lơ đãng giữa thinh không quện mùi gió lạnh. Đông đúc đấy, mà sao vẫn lẻ loi vậy… Ấm ám đấy, mà sao vẫn giá buốt vậy… Yêu thương đấy, mà sao vẫn đau đớn vậy…
Rồi Thư đột nhiên bật cười, tiếng cười hòa vào tiếng nấc. Cô đưa tay lên gãi những vệt dài trên má do nước mắt qua đi để lại.
Lòng My rối bời, chỉ biết quay đi chỗ khác. Cô hít mạnh một hơi, rồi nhắm chặt mắt trong chốc lát. Làm như vậy, có thể nước sẽ không chảy xuống.
– Mày là người bình thường, không phải thánh nữ, đừng giày vò bản thân mãi thế. Chẳng ai cấm cũng như phán xét được mày vì trong chốc lát đã ghen tị với hạnh phúc của cái Vy cả, miễn là mọi thứ đều nằm trong giới hạn của nó. Ganh ghét ư? Đó dẫu chăng cũng chỉ là biểu hiện cho quyền mưu cầu hạnh phúc cá nhân của riêng mỗi người thôi. Ngộ nhận ư? Đó cũng chỉ là một cách mày đặt cược niềm tin thôi. Miễn là mày không hành động ngu xuẩn, còn mọi chuyện đều có cách an bài của riêng nó rồi.
Thư lặng im. Đoạn, cô phá lên cười, đấm nhẹ vào lưng My.
– Nếu không cố với tới, làm sao biết được khoảng cách là bao xa. Nếu không cố chạm tới, làm sao biết được mình đang lơ lửng nơi đâu. Mày cũng đâu có sung sướng hơn tao. Nếu muốn sống mà không bị dày vò, mày nên làm chuyện này càng sớm càng tốt…
Thư khịt mũi, dựa đầu vào vai My. Trong lòng My khẽ nhói lên một tiếng, đôi mắt cô theo thói quen, ngước lên ngóng vọng qua ô cửa kính còn đang vương vấn sương đêm.
My nhìn quả bóng màu xanh mắc kẹt trên dây điện, rồi quay lại tới bạn mình, kẻ trông có vẻ đang ngắc ngoải vì rượu, nói năng không đi theo trật tự logic nhưng thực ra lại khá tỉnh táo.
– Chuyện gì?
– Gỡ quả bóng ấy xuống. Nó đang dần thoát khí rồi.
Đêm nay em không ngủ được.
Cái Thư say lắm anh ạ.
Lần đầu tiên, em thấy nó vừa khóc, vừa cười, vừa nói những lời trẻ con, vừa buông ra những lời triết lí. Nó vẫn luôn là đứa cứng rắn và quyết đoán, nhưng trong chuyện tình cảm, nó chỉ như con búp bê bột gạo thôi, cái mà chúng mình vẫn cùng nhau làm ngày xưa ý anh, đấm phát là biến dạng, ha ha.
Chúng em có thể ganh đua nhau trong mọi việc, nhưng trong tình yêu, cả em và Thư đều có chung một điểm xuất phát, chẳng ai cao, cũng chẳng ai thấp. Nó thầm yêu Nam, nhưng nó dốt quá, không chịu bày tỏ tình cảm sớm, để lão ấy đi yêu người khác. Giờ nó vật vờ như hồn ma vậy, đi không thấy tiếng, thở không thấy hơi.
Vũ này, anh có biết, quả bóng em tặng cho anh vào ngày anh thất tình có ý nghĩa gì không?
Mười lăm năm trước, có người đã tặng cho em một quả bóng bay và nói với em rằng, “đừng khóc, đừng khóc, vẫn còn có anh thương My cơ mà, anh sẽ bảo vệ My, sẽ không để đứa nào chế giễu My là đứa không cha nữa”.
Anh biết không, người ấy là tuổi thơ của em, là niềm vui của em, là hạnh phúc của em, là quãng trưởng thành của em. Anh biết không, người ấy dịu dàng đến vậy, ấm áp đến vậy, một kẻ yếu đuối như em làm sao có thể không thích người ấy chứ.
Em vẫn luôn tin rằng, quả bóng bay người ấy tặng em năm đó, thực sự chứa đựng những yêu thương, những quan tâm của người ấy tới em.
Thế là em đã đơn phương yêu người ấy mười năm rồi.
Vào năm người ấy thất tình lần thứ nhất, em tặng người ấy một quả bóng bay. Người ấy gạt đi, nói rằng, người ấy không phải trẻ con, tặng một quả bóng có phải là quá ấu trĩ và vô nghĩa không. Quả bóng chưa chạm tay người ấy, và tình cảm của em cũng chưa với tới tim người ấy. Người ấy bỏ đi, em đứng đó một mình, bần thần, lạc lõng. Rồi em buông tay, quả bóng bay lên trời, mất hút giữa những tầng mây.
Vào năm người ấy thất tình lần thứ hai, em tặng người ấy một quả bóng bay. Người ấy nhìn em, lặng thinh. Cho đến khi cánh tay em đã dần cảm giác thấy sự trơ trọi khi cứ mãi hướng về phía trước, thì cuối cùng, người ấy cũng vươn tay ra, nhận lấy quả bóng.
Thế rồi, người ấy thả lỏng sợi dây, và quả bóng lại một lần nữa bay lên trời.
Em đã suy nghĩ rất nhiều về điều này. Ngay cả khi nhìn thấy quả bóng mắc kẹt giữa đám dây điện đối diện quán cà phê, em vẫn không khỏi bồi hồi và băn khoăn về tình cảm của mình.
Ban đầu em nghĩ, có thể đây là một tín hiệu tốt.
Nhưng rồi một ngày, hai ngày, ba ngày… trôi qua…
Em để mặc quả bóng như vậy, ngày nào cũng ngước lên nhìn, và tiếp tục đếm thêm một ngày, hai ngày, ba ngày…
Nhưng anh biết không?
Quả bóng bắt đầu mất khí, vì nó không thể lơ lửng mãi trên trời được. Nó đang yếu dần, lụi tàn dần. Ngày hôm qua, em đã nhờ người gỡ quả bóng ra khỏi đám dây điện. Em không thể để nó lủng lẳng, phất phơ mãi như thế được, vì đến cả làm một vật trang trí, nó cũng chẳng thể, thì em còn lí do gì để giữ lại?
Nhìn cái Thư say đến độ “chết y như ngủ”, em mới nhận ra rằng, em đã thích anh quá lâu. Sau chừng ấy năm, chẳng lẽ chưa một lần nào anh lờ mờ nhận ra tình cảm của em sao? Là anh không hiểu, hay không muốn hiểu…
Em không thể lơ lửng như quả bóng mãi thế được. Em đã cố rất nhiều, gắng rất nhiều để chạm tới lòng anh, nhưng em kiệt sức rồi…
Em phải rơi xuống đất thôi…
Và vì em chẳng có cơ hội hay lí do để giãi bày thật lòng trước anh, và vì em chỉ dũng cảm nhất khi đối diện với chính mình, và vì em cần tìm lấy một lối thoát cho con tim…
Ngày mai, mọi chuyện sẽ quay về với quỹ đạo của nó.
Nhất định đấy… 🙂
“Cũng muộn rồi đấy, em tan ca rồi thì về trước đi Thảo. Để chị đóng cửa cho.”
“Vậy em về trước ạ. Chị cũng về sớm chị nha. Em chào chị.”
Tiếng cửa đóng, dù rất khẽ, nhưng cũng đủ khuấy lên trong không gian tĩnh mịch của quán vắng một tiếng dài não nề.
My tiến tới góc phòng, cài lại chốt cửa sổ. Ngoài kia, mưa lâm thâm. Trời lạnh, và gió buốt đang nhởn nha qua từng khe cửa, vòng đôi tay êm ả ôm lấy mái tóc My.
“Khéo hôm sau phải bít luôn cái cửa này vào quá.”
My khẽ nói, rồi bật cười thành tiếng vì độ dở hơi của mình. Theo thói quen, cô khẽ đưa mắt nhìn về hướng quen thuộc của mình.
Cô đã từng lau tấm kính ấy sáng bong kin kít chỉ để được đứng đó lâu thêm một lúc nữa.
Cô đã từng ngăn không cho nhân viên gỡ quả bóng bị mắc kẹt ấy xuống, chỉ để được ngắm và củng cố hy vọng lâu thêm một chút nữa.
Cô đã từng gửi yêu thương vào trong một quả bóng, để niềm tin của mình nán lại lâu thêm một chút nữa.
Nhưng rồi, quả bóng ấy vẫn luôn luôn tuột khỏi tầm với.
Dẫu sao cũng chỉ là quả bóng bay thôi mà…
Quả bóng…
Bóng bay…
Khoan đã!
My giật mình, lập tức kéo chốt, mở tung cửa.
Ngay khi ánh mắt hạ thấp xuống gốc cây nơi vỉa hè phía dưới, My cảm thấy sống mũi mình có chút cay cay. Trái tim cô dường như bị bóp nghẹt, khí quản cô dường như bị thắt chặt…
Mưa nhẹ thôi, nhưng lạnh và run lắm.
Gió dịu thôi, nhưng sắc và buốt lắm.
Anh đứng đó, nở nụ cười rạng rỡ khi trông thấy khuôn mặt mếu máo của em bên ô cửa sổ.
Anh đứng đó, trùm bóng bay rực rỡ ủ ấm cả vùng trời héo hon, bạc sẫm.
Anh đứng đó. Anh đợi em.
“Anh xin lỗi.” – Anh cất giọng trầm khàn – “Anh đã đến rồi đây.”
Theo : Truyenngan.com.vn